Thế Giới Hoàn MỹChương 1 / 633

Chương 1

Chương 1: Triều Khí Bừng Bừng

1.127 chữ

Thạch Thôn nằm trong dãy núi Thương Mãng, bốn bề núi cao khe lớn, quần thể núi non nguy nga kỳ vĩ trải ngút tầm nhìn.

Sáng sớm, từng làn mây sớm trải xuống lấp lánh ánh vàng, khiến người ta cảm thấy ấm áp khi đắm mình trong đó/ Một đám mấy chục đứa trẻ lớn nhỏ không đồng đều, khoảng từ bốn năm tuổi cho đến mười mấy tuổi đang đứng trên khoảng đất trống trước thôn, ngẩng mặt đón làn mây sớm, hì hục rèn luyện thân thể. Từng khuôn mặt non nớt lộ vẻ nghiêm túc, mấy đứa lớn hơn một chút thì hùng hổ lắm, tụi nhỏ hơn cũng đang khua khoắng khá là ra dáng.

Một người đàn ông trung niên tráng kiện như hổ báo, mặc áo da thú, nước da màu đồng, tóc đen buông xõa, ánh mắt lấp lánh quan sát từng đứa trẻ, cẩn thận chỉ điểm cho chúng.

Trong núi hay có những sinh vật tiền sử xuất hiện. Có loài cánh lớn che trời bay ngang in bóng trải đầy mặt đất, cũng có những con hoang thú đứng trên đỉnh núi tru trăng, càng không thể thiếu những loài độc trùng bò lổn ngổn, vô cùng đáng sợ.

Đây là một chú nhóc rất nhỏ, chỉ khoảng một hai tuổi, mới biết đi chưa được bao lâu, thế mà cũng đi theo mọi người rèn luyện thân thể. Hiển nhiên chú nhóc tự mình bám theo trà trộn trong đám trẻ thôi chứ chưa đến tuổi xuất hiện trong đội ngũ này.

Đám trẻ lớn nhìn nó, ai nấy cau mày liếc mắt khiến cho bầu khoog khí rèn luyện nghiêm túc buổi sớm thoải mái hơn không ít.

Chú nhóc trắng trẻo xinh xắn, đôi mắt đen láy xoay tròn trông như một con búp bê bằng sứ, đáng yêu vô cùng. Động tác non nớt cùng những tiếng bi bô trong miệng thật ngây ngô khờ khạo. Nhìn chú nhóc, mấy người già đang khoanh chân ngồi hít thở tinh khí đất trời trên những tảng đá lớn ở một khoảng đất khác cũng phải nở nụ cười.

Ngay cả đám trai tráng trưởng thành thân hình vạm vỡ, ở trần để lộ cơ bắp cuồn cuộn cũng nhìn sang, ý cười lộ rõ. Họ là những người cường tráng nhất thôn, là lực lượng quan trọng nhất phụ trách săn bắn và bảo vệ thôn làng. Họ cũng đang rèn luyện, có người cầm cây gậy lớn mài từ xương cự thú, có người lại mang kiếm to bản rèn từ kim loại màu đen ra sức múa, tiếng gió nổi lên như sấm.

Hoàn cảnh sinh tồn vô vùng khốc liệt, quá nhiều hồng hoang mãnh thú độc trùng, để kiếm cái ăn, để sống sót, có rất nhiều trai tráng chưa kịp trưởng thành đã chết yểu trong chốn đại hoang. Muốn sống, chỉ có không ngừng làm mạnh bản thân.

Rèn luyện buổi sớm đã trở thành thói quen của mỗi người, từ người trưởng thành đến người già và trẻ nhỏ.

Đám trẻ vội vàng tập trung chú ý, tiếp tục rèn luyện dưới làn mây sớm nhu hòa lấp lánh.

Sau một tiếng hô lớn, tất cả lũ trẻ đồng loạt reo hò, xoa nắn chân tay nhức mỏi rồi chạy ùa đi về phía nhà mình chuẩn bị ăn cơm sáng.

Người già cười xòa, cũng đứng dậy khỏi phiến đá lớn. Còn đám thanh niên trai tráng như hổ báo kia thì vừa cười vừa mắng, trêu chọc con mình, cầm cốt bổng cùng đại kiếm rảo bước về nhà.

Thạch Thôn không lớn, già trẻ trai gái cộng lại được khoảng hơn ba trăm người, nhà cửa đểu dựng từ đá tảng, đơn sơ một cách tự nhiên.

Đầu thôn có một gốc cây sét đánh bự chảng, đường kính hơn chục mét, lúc này trên cành liễu duy nhất của thân cây đã thu hết ánh hào quang trong làn mây sớm, trở nên rất đỗi bình thường.

Xung quanh Thạch Thôn cây cỏ um tùm và có nhiều thú dữ, có điều tuy ở bên núi nhưng thức ăn của dân làng cũng không quá phong phú, chỉ có mấy món bánh lúa mạch thô, quả dại cùng chút thịt trong bát lũ trẻ.

Trên thực tế, thiếu thốn đồ ăn luôn là một vấn đề rất nghiêm trọng của Thạch Thôn. Trong núi vô cùng nguy hiểm, đám dị thú hung cầm quá mạnh và đáng sợ, mỗi lần đi săn đều có khả năng thiệt hại về người.

Nếu được chọn lựa, dân làng không ai muốn vào trong núi, vì vào trong đó có nghĩa là sẽ có nguy cơ đổ máu và hi sinh.

Thức hăn đối với họ vô cùng quý giá, không được phép lãng phí. Mỗi đứa trẻ từ nhỏ đã hiểu điều này, đói, thức ăn, săn bắn, tính mạng, máu tươi, tất cả đều liên kết với nhau.

Nhà lão tộc trưởng Thạch Vân Phong ở đầu thôn được ghép từ đá tảng lớn, kề sát gốc liễu già cháy đen. Một thứ chất lỏng màu trắng sôi sung trục trong ang gốm trên bếp lò trong sân nhà, mùi sữa thơm nức. Lão đang nấu sữa thú, thi thoảng lại bỏ vào một chút dược thảo, dùng thìa gỗ khuấy nhẹ.

Chẳng mấy chốc, ông lão gọi: “Nhóc con, mau lại ăn nào.” Chú nhóc mất cha mẹ từ khi mới nửa tuổi, bú sữa bách thú lớn lên, nay đã được một năm mấy tháng. Nếu là trẻ con bình thường lẽ ra đã cai sữa từ lâu, nhưng nó vẫn thích ăn lắm, không chịu cai, thường xuyên bị mấy đứa lớn chê cười.

Ăn sáng xong, mấy người già lớn tuổi trong thôn cùng đến nhà tộc trưởng Thạch Vân Phong, tuy râu tóc đã bạc phơ nhưng tinh khí thần vẫn còn sung túc lắm.

Những người còn lại ai cũng lộ vẻ kì quái, ánh mắt hau háu, nhưng nhanh chóng ngọn lửa trong mắt họ tắt vụt, đó không phải là thứ mà họ có thể đoạt được, ở sâu trong núi, không ai có thể đi vào.

Bao nhiêu năm nay chưa từng có ai sống sót đi ra, trong núi có vô vàn loài đáng sợ, cho dù toàn thể người dân Thạch Thôn cùng xông vào thì cũng không ăn thua gì.

Lâm Hổ nói.

Cuối cùng, mấy chục gã thanh niên trai tráng tụ tập lại ở đầu thôn, do tộc trưởng Thạch Vân Phong dẫn đầu đến trước thân cây sét đánh, nghiêm trang cầu khấn trước gốc liễu già.

Mục lục

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận.